Connect with us

Truyện Cryptic

Tổng hợp truyện ngắn cực hại não – Cryptic (Phần 13)

Published

on

Cùng tiếp tục đến với 10 mẩu truyện kinh dị hại não kỳ này. Hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi kéo xuống xem đáp án bạn nhé!

1/ Chuyến tàu

Tôi sống cùng mèo cưng ở một làng quê khá xa thành phố. Phòng của tôi có cửa sổ đối diện với một đoạn đường ray tàu hoả. Thường thì người ta sử dụng tàu điện nên tàu hoả cũng không hay đi qua nơi này, vì thế nó rất tĩnh lặng và bình yên. Bàn học của tôi được kê ngay cửa sổ, có tầm nhìn đến tận những ngọn núi cao và đường chân trời thơ mộng.

Như mọi hôm, tôi trở về nhà sau 16 cây số đạp xe từ trường. Tôi ngồi vào bàn học và cố gắng chống chọi lại cơn buồn ngủ, nhưng không thể. Gió mát rượi từ đồng cỏ mênh mông nhanh chóng kiến tôi chìm sâu vào giấc ngủ. Trong vô thức, tôi nghe được tiếng chuông leng keng, tiếp sau đó là tiếng tàu hoả xình xịch chạy qua. Tôi có thể tự mình mường tượng ra cảnh tàu chạy băng qua cánh đồng lau xanh rượi, thêm chút nắng dịu dàng như truyện cổ tích  Thật lãng mạng! Từ xa xăm vang lên một tiếng thét lớn…

Bộp! Tôi cảm nhận được một cục bông mềm trên tay mình. Miu à, em thật nghịch quá. Có lẽ mèo cưng đã nhân lúc tôi ngủ mà nhảy lên bàn học, nàng lại muốn được vuốt ve đây mà! Bỗng gió từ đâu mang đến một mùi tanh nồng xộc thẳng lên mũi tôi, rồi những tiếng kêu chói tai vang lên khiến tôi nổi hết cả tóc gáy. Tôi dụi mắt tỉnh dậy và hét lên một tiếng lớn…

Trên tay tôi là một cái đầu với khuôn mặt gần như nát bét, tóc cùng máu bết lại thành một mớ hỗn độn. Ngoài kia, mèo cưng đang cào cào móng vuốt lên cánh cửa và kêu lên những tiếng chói tai.

Lời giải: Có người bị tàu hoả cán, đầu bị đứt lìa và bắn thẳng vào phòng nhân vật tôi vì nó ở ngay cạnh đường tàu, con mèo từ đầu đã ở ngoài nên lúc nãy nó đã tưởng nhầm cái đầu là con mèo.

2/ Chiếc gương

Một căn phòng tối tăm, lạnh lẽo, trên trần nhà chằng chịt mạng nhện và bụi.
Jack nghĩ bụng: ” Sao nơi này khủng khiếp thế nhỉ?”.
Anh ta ước gì bây giờ có thể được ngủ trên chiếc giường ấm áp và con gấu Lisa của anh ta. Anh ta coi nó như vật hộ mệnh của mình vậy.
Tôi, Mike một người bạn của anh ta, thật sự anh ta là một người rất tội nghiệp, vợ anh ta mất ngay trước lễ cưới của họ chỉ 2 ngày. Cô ấy được tim thấy dưới bồn tắm tại nhà của họ. Căn nhà này nằm sát ngay bờ biển xanh trong, tiếng gió dào dạt. Hằng ngày tôi vân thấy họ nắm tay nhau đi dọc bãi biển và trao nhau nụ hôn ngọt ngào dưới trăng. Vậy mà chuyện buồn lại xảy ra như vậy, cảnh sát nói rằng cô ấy đã cắt tay mình rồi tự sát, cuốn nhật kí của cô ấy cũng ghi rằng hôm nay cô ấy sẽ từ giã cõi đời vì căn bệnh quái ác của mình, cô ấy không muốn làm liên lụy đến Jack.
Trong căn phòng tối tăm, Jack như cố tìm lại kí ức của vợ chưa cưới ngày nào. Anh ấy đi lang thang khắp các phòng và bật khóc như một đứa trẻ. Đến lại nơi cô ấy tự sát, đi vào phòng chúng tôi thấy ngay một chiếc gương trước mặt , bỗng anh ta cúi người xuống như tìm kiếm 1 cái gì đó dưới bồn tắm. Bỗng anh ta hoảng hốt như kẻ tâm thần và luôn miệng nói : Help me, Help me!!!.

Lời giải:  Đầu tiên là vấn đề về con gấu Lisa, Jack rất yêu quý nó và xem nó như bùa hộ mệnh.
Ở đây ta có thể suy đoán Mike là hung thủ, có lẽ Mike yêu vợ của Jack, vợ của Jack cũng ngoại tình với Mike và rất yêu Mike, mà Jack thì lại không biết điều này, hàng ngày thấy họ ôm hôn đằm thắm nên Mike đã nảy sinh ra ghen tuông, hôm ấy biết tin họ sắp cưới, Mike liền gặp vợ của Jack để nói chuyện, cũng vào hôm đó hắn giết vợ Jack, có lẽ vợ của Jack cũng đoán ra được là Mike có thể giết mình nên đã viết trong cuốn nhật ký là không muốn làm liên lụy đến Jack, còn câu “căn bệnh quái ác” của cô ấy, có thể cô ấy nói đến bệnh “yêu cả 2 người quá mù quáng” chăng?
Trở lại vấn đề của Jack, khi Jack bước vào phòng nơi vợ chết, ta để ý đến chi tiết “chúng tôi thấy ngay một chiếc gương trước mặt”, tức là cả Jack và nhân vật tôi (Mike) đều cùng vào phòng và thấy chiếc gương này, “bỗng anh ta cúi người xuống như tìm kiếm 1 cái gì đó dưới bồn tắm”.  Thứ mà Jack tìm kiếm có thể là con gấu Lisa mà Jack rất yêu quý, khi Jack cúi người xuống lấy thì vô tình nhìn vào gương và thấy Mike ở phía sau đang chuẩn bị giết mình. thế nên Jack mới kêu help me.

3/ Trái dưa hấu

Thợ xây là một nghề rất vất vả. Công việc nặng nhọc, ăn uống thì qua loa, chỗ ở cũng tạm bợ. Hơn hai chục con người chen chúc trong lán trại sơ sài, cùng nằm ngủ trên một tấm phản lớn. Chưa kể đến cuộc sống xa nhà, biết bao nguy hiểm rình rập.
Sau bữa cơm chiều, toán thợ ngồi nghỉ ngơi, uống cốc trà, bắn điếu thuốc lào. Tháng 6, đã tắt nắng lâu rồi mà trời vẫn oi bức, nóng vã mồ hôi. Bác thợ cả chép miệng “Bây giờ mà có miếng dưa hấu ăn thì ngon quá!” Đám thanh niên nghe thế, bất giác nuốt nước bọt. Thèm thật, nhưng ở đây mọi thứ đều đắt đỏ, lại toàn người ít tiền, phải tiết kiệm thì mới có cái đem về cho vợ con. Ngồi chém gió một lúc, cả bọn đành kéo nhau đi ngủ, sáng mai còn phải dậy làm sớm.
5 giờ sáng, bác thợ cả gọi mọi người dậy, thấy thiếu mất thằng Phay. Mấy người đi tìm, thấy Phay đang ngủ trong khu bếp, tay cầm con dao thái thịt. Anh em thấy lạ, hỏi chuyện. Phay kể: “Đêm qua tao nằm mơ thấy đi đến một cánh đồng toàn là dưa hấu. Quả nào quả nấy đều to, tròn căng. Tao chạy về lấy con dao cắt dưa, loay hoay thế nào lại bị lạc, không tìm thấy đường ra ruộng dưa nữa.”
Nói đoạn, Phay chép miệng: “Tiếc quá! Tối nay mơ lại, kiểu gì cũng phải có dưa hấu ăn”.

Lời giải: Có lẽ đi làm mệt mỏi, nên tối Phay bị mông du, những người thợ nằm ngủ nó tưởng đầu của họ là trái dưa, cũng may khi lấy dao thì bị lạc, nếu không sáng nay không biết có ai còn đầu không nữa.

4/ Phần giường của bạn gái

Vài tuần trước tôi chuyển tới căn hộ mới cùng với bạn gái. Đêm trước, chừng 4 giờ sáng, chuông cửa kêu. Tôi lay bạn gái tôi một chút, hi vọng cô ấy sẽ dậy mà xem ai đang làm cái quái gì ngoài đấy.

Cô ấy không phản ứng, chuyện cũng thường thôi vì cô ấy là một người ham ngủ mà. Tôi bước đến cửa tay lăm lăm cây gậy bóng chày. Tôi nhìn qua cái lỗ nhìn. Trước lỗ nhìn, bạn gái tôi đang đứng đấy và cười. Tôi quên mất là đêm qua cô ấy đến trên một chuyến bay muộn khi về thăm cha mẹ. Tôi mở cửa cho cô ấy. Giật mình, tôi chạy về phía giường ngủ. Giường vẫn trống. Tôi nghĩ là tôi đang mơ ngủ, và sau một cuộc nói chuyện ngắn, chúng tôi quyết định đi ngủ. Khi tôi bắt đầu lim dim, cô ấy nói:

“Aw, anh thậm chí còn sưởi ấm phần giường của em nữa.”

Suy luận: Không hề có oan hồn hay chết chóc ở đây cả, đơn giản là thằng này bắt cá 2 tay, thấy bạn gái của hắn về quê nên hắn dắt 1 bạn gái khác về ngủ, đang đêm thì người bạn gái kia từ quê lên một cách đột ngột, do vậy chắc con kia đã trốn đi đâu rồi. Vì chỉ có cơ thể người mới làm ấm chỗ mình nằm, oan hồn không thể làm được điều đó.

5/ Trốn tìm

– Chán cậu quá, người bạn đáng ghét của tôi ơi, đã dặn rồi mà, chơi trốn tìm thì phải trốn cho kĩ vào. Bàn tay của cậu đang thò ra khỏi mặt đất kia kìa!?!
– Cậu trốn ở đây phải không? Không cần làm nhỏ mình tới mức đó đâu, chỉ cần cậu chui vào tủ lạnh là được rồi mà!
– À, người cuối cùng đây rồi. Tôi tìm thấy cậu rồi nhé! Cậu định dọa tôi sao? Ừ, trò đó cũng đáng sợ đấy chứ, nhưng đáng tiếc cậu đã chọn sai địa điểm rồi đó! Một nụ cười nham nhở với mái tóc rũ rượi dưới bồn cầu không thể làm cho tôi sợ đâu!

Lời giải: Chắc đây là một đứa bé ít khi có người chơi với nó nên sinh ra tự kỷ và bệnh hoạn, nó đã giết người, chặt ra từng khúc, rồi chôn mỗi bộ phận ở mỗi nơi, sau đó bắt đầu chơi trốn tìm với những phần thi thể đó.

6/ Người chiến sĩ

Tôi rất thích rửa mặt vào mỗi buổi sáng. Cái cảm giác những sợi bông khăn mặt chạm vào da thật dể chịu và giảm stress. Anh trai tôi mới từ quân đội về, anh là 1 người rất ích kỉ nên về nhà anh chẳng mang quà gì cho tôi.

Trong balo của anh chỉ vỏn vẹn 2 bộ quần áo, anh còn chiếm tất cả những gì của tôi mà anh không có, từ chỗ ngủ đến chiếc bàn chải, thậm chí là bộ máy PS2 mà tôi rất thích. Dù tôi rất tức giận nhưng bố mẹ lại rất quý anh. Từ ngày anh về, có điều kì lạ là mỗi ngày trang trại quanh làng đều chết mất một con bò. Tôi cũng mặc kệ mà hòa vào dòng nước mát cùng với cảm giác êm dịu với chiếc khăn mặt.

Suy luận: Thằng này bị chết trên chiến trường,cái xác nó được mang về gia đình được bọc trong chiếc ba lô gồm 2 bộ quần áo và bộ hài cốt,căn phòng thằng em vốn dĩ lúc trước là của thằng anh, lúc thằng anh ra chiến trường thì mọi thứ trong căn phòng đó thằng em sử dụng, khi bộ hài cốt được đưa về, ba mẹ anh ta đưa toàn bộ mọi thứ về với căn phòng của anh,khiến thằng em không được ở trong phòng của mình,và trong thời gian đó mỗi ngày đều giết bò để làm bữa ăn phục vụ đám tang

7/ Tiếng Khóc

Hồi năm 1992, tôi vẫn còn đang sống ở nhà bố mẹ với đứa con gái 4 tuổi của mình. Lúc đó tôi đang đi ngủ cùng con bé vì nó bị cảm.Tôi ngồi đọc truyện cho con bé tới khi nó chìm vào giấc ngủ.

Tôi cứ nằm trong bóng tối, không ngủ được vì con gái cứ lăn lộn và trở mình trên giường, còn ho không ngừng nữa. Đột nhiên tôi nghe thấy một tiếng khóc lớn. Tôi ngồi bật dậy thì chẳng thấy gì cả.

Sau đó tôi liền ra khỏi giường và đi xuống tầng mà không đèn đóm gì cả vì tôi không muốn làm phiền mọi người. Tiếng khóc lớn lại tiếp tục. Tôi có thể cảm nhận được tóc gáy mình dựng đứng hết lên. Người tôi đông cứng lại nhưng bằng cách nào đó tôi vẫn tiếp tục đi xuống tầng. Lúc đầu tôi nghĩ đó là mẹ tôi và tự hỏi vì sao bà lại đang ngồi ở phòng khách, trong bóng tối vào lúc này. Đáng ra bà phải bật đèn lên mà ngồi hút thuốc chứ. Khi tôi cầm tay vào nắm đấm cửa thì tiếng khóc chuyển thành tiếng giật nảy mình, như thể tôi vừa làm ai ngạc nhiên lắm vậy. Tôi quay người lại và đi vào phòng tắm trong khi tiếng khóc vẫn tiếp tục trong phòng khách.

Quay trở lại lên tầng, tôi nhìn cánh cửa. Tôi muốn lại trở vào và xem ai đang khóc, nhưng có điều gì đó ngăn không cho tôi làm thế. Tôi trèo trở lại lên giường với con gái mình. Con bé liền hỏi: “Mẹ ơi, ai đang khóc thế?”. Tôi chỉ hôn lên cái trán đang nóng bừng của nó và con bé lại trở lại giấc ngủ. Tiếng khóc vẫn cứ tiếp tục cho tới sáng sớm hôm sau.

Khi tôi tỉnh dậy vào buổi sáng, tôi đi hỏi bố mẹ và chị gái về việc xảy ra đêm hôm trước. Họ chỉ nhìn tôi một cách bối rối, rõ ràng không hiểu tôi đang nói cái gì. Rồi mẹ tôi quay sang tôi và nói “Con đã nghe thấy The Banshee” (bà tiên hoặc một người phụ nữ trẻ cảnh báo bạn về cái chết đang đến gần).

3 tuần sau, bà tôi đột ngột qua đời mà không có triệu chứng gì cả. Bà bị đau tim. Tôi đồng ý với mẹ tôi về tiếng khóc của người phụ nữ đã cảnh báo về việc bà tôi sắp qua đời. Từ đó, tôi bắt đầu nghe thấy cô ta nhiều lần hơn…

Suy luận: Bệnh tim là một bệnh di truyền, bà mẹ bị bệnh tim di truyền chính vì thế căn bệnh này di truyền cho nhân vật tôi, nhưng đứa chị gái không phải con ruột của bà này mà là con riêng của ông bố, chính vì thế căn bệnh đó con chị không bị di truyền.
Vì muốn cướp cái quyền thừa kế của người em và lấy tiền bảo hiểm của bà già, con chị hoặc ông bố đã giả tiếng khóc nửa đêm, khiến bà già nghe thấy, việc này được lặp đi lặp lại rất nhiều lần khiến bà cụ sợ và thắc mắc, do ông bố cùng con chị đồng lõa làm việc này nên chúng bịa lý do là “the Banshee”, chính vì thế khi nhân vật tôi hỏi thì chúng thờ ơ không biết gì hết, người bệnh tim rất dễ bị đột quỵ do tình trạng tâm lý lo sợ và bất ổn kéo dài, nhân vật tôi bị bệnh tim nên rất sợ phải đối diện với sự sợ hãi, khi nghe thấy tiếng khóc trong phòng cô ta không dám vào để xem, nhân vật tôi rồi cũng sẽ chết theo mẹ của cô ta trong trạng thái lo sợ dẫn đến đột quỵ.
8/ Dưới gầm tủ lạnh
Đây là một truyện đã từng xảy ra ở nhà tôi vài tuần trước. Nó bắt đầu kể từ khi tôi mở túi khoai tây chiên Cheetos trên bàn bếp. Sau đó, tôi vào phòng khách ngay bên cạnh, bắt đầu coi tivi và liên kết tới Horror FC. Bất chợt, có tiếng sột soạt và rơi vãi của thứ gì đó ở trên sàn nhà. Tôi đành đi vào nhà bếp để kiểm tra. Túi Cheetos đã bị rơi và tung tóe khắp sàn. Tôi chẳng bận tâm về nó; tôi có một con mèo, và chắc chắn là nó đã thò mũi vào vào đó. Tôi bèn nhặt túi khoai lên và trở lại phòng khách. Vài ngày sau, chuyện tương tự lại xảy ra, và tôi vẫn nghĩ lại do con mèo đó. Và sau khi tôi để một túi bánh kếp cạnh túi khoai tây chiên, mọi thứ bắt đầu trở nên kinh dị. Tôi lại nghe thấy tiếng rơi, và tôi bèn vào để kiểm tra. Túi Cheetos bị rơi, nhưng túi bánh kếp thì lại được đặt cẩn thận sang một bên. Tôi cảm thấy rùng mình và có cảm giác như đang bị theo dõi.
Lần tiếp theo,khi tôi trở về nhà sau buổi tập bóng chuyền, một túi Cheetos đã hoàn toàn biến mất, chẳng còn cả vỏ, hay một mẩu vụn nào, giống như là đã có ai đó đã lấy nó. Tôi thực sự lo lắng. Và tôi quyết định sẽ tìm cho ra sự thật bằng được.
Một hôm, khi chỉ có một mình ở nhà, tôi bèn tiến hành thử nghiệm. Tôi mở sẵn một túi Cheetos trên giá bếp, và rải hoa trên nền nhà. Tôi sẽ đi cả ngày với bạn bè hôm nay,và tôi sẽ về trước mọi người để có thể dọn sạch chỗ hoa trước khi tôi gặp phiền phức. Quả là một thứ đang sợ ngay trong nhà của tôi. Túi Cheetos đã biến mất, nhưng ghê rợn hơn thé là những dấu chân hằn lên trên những bông hoa. Bốn ngón tay hoặc chân, giống như con người, cho thấy nó phải di chuyển bằng tứ chi. Dấu vết hướng dần về phía tủ lạnh. Tôi biết rằng nó không thể sống trong tủ lạnh, vậy hẳn nó đang ở dưới gầm.
Tôi bèn chạy ra khỏi nhà và gọi cho bố tôi đang ở nhà một người bạn, và kêu ông đón tôi trên đường về. Khi về tới nhà, ông đã hỏi tôi tại sao lại có hoa trên sàn nhà. Tôi bèn chỉ ông xem những dấu vết và điều đó khiến ông lo lắng. Chúng tôi kiểm tra xung quanh tủ lạnh trước khi nhấc nó qua một bên. Ngay dưới đó, miếng đậy kim loại đã biến mất. Bấy giờ tôi thực sự sợ hãi. Ngay bây giờ, bố con tôi đang lẩn trốn trong phòng khách. Ông mở chốt an toàn và đưa cho tôi một khẩu glock21. Gia đình tôi có sẵn súng, và tôi thì được học cách dùng nó từ thời thơ ấu. Hãy cho tôi một lời khuyên. Mọi thông tin bây giờ đều thật sự có ích
Suy luận:  Con này giết một người bằng cách cắt lưỡi và giấu cái xác một góc nào đó trong căn phòng nhưng người đó vẫn còn sống, tuy nhiên lại bị mất máu rất nhiều. Sau khi con này vào phòng khách, người này cố lết ra lấy những mẩu cheetos nhúng vào máu của anh ta và ném qua cửa sổ như một lời cầu cứu tới bên ngoài vì bản chất cheetos là một loại đồ ăn rất dễ hút nước, chính vì nhà có con mèo nên con này luôn nghĩ cái hành động gói cheetos bị rơi là do con mèo gây ra mà không nghĩ rằng người mình giết vẫn còn sống. Anh ta không chọn bánh kếp vì đơn giản bánh kếp số lượng ít và không thể lưu lại dấu máu tốt hơn cheetos, do thời gian con này nghe thấy tiếng động của miếng cheetos tới lúc nó ra tới căn bếp diễn ra rất nhanh nên mỗi lần thực hiện anh ta chỉ có thể làm với 1 vài miếng. Nhưng khi con này ra khỏi nhà thì lại khác, 1 gói cheetos để anh ta thực hiện hành động này, tới khi con này về và phát hiện ra người này còn sống, biết được việc anh ta làm, lo sợ cảnh sát nên nó dựng một cái hiện trường rất thú vị đó là rải hoa lên nhà, mở tủ lạnh để kích thích con mèo và khi con mèo bị kích thích bởi đồ ăn nó sẽ chạy lung tung trên đống hoa đó, nó lấy miếng sắt dưới gầm tủ lạnh đi và dựng lên một câu chuyện kinh dị về con quái vật 4 chân.

9/ Trong lồng

Tôi và bọn chúng đều ở chung trong một chiếc lồng, mắt tôi dáo dác nhìn khắp 4 phía để tìm kiếm. chúng là một lũ vô nhân tính thèm khát máu thịt cuả tôi, ước gì bọn chúng thực sự không có trong này. tôi đã mệt lắm rồi, tôi thề sẽ thẳng tay giết bất kì đưá nào tôi tìm ra.
Lời giải: Nhân vật tôi đang tìm muỗi trong màn
 

10/ Những màu sắc

Có một tòa nhà chung cư cổ 7 tầng ở Nhật Bản. Nơi đây khá là xập xệ và chật hẹp và hoàn toàn không có thang máy. Ở đây chỉ có một chiếc cầu thang gỗ cũ kĩ nối liền các tầng với nhau. Từ tầng dưới lên tầng trên mỗi tầng cách nhau 7 bậc thang.
Ở tầng đầu tiên chung cư, có một căn phòng nhỏ đối diện ngay với chiếc cầu thang cổ ở trên. Người chủ hộ không thể tìm thấy ai đồng ý thuê căn phòng này vì mỗi lần người chủ tìm được khách, người khách đó lại đóng đồ đạc, xách va li và cuốn gói khỏi căn phòng đó chỉ sau 7 ngày mà không có bất cứ một lời giải thích nào hết. Vào một ngày nọ, có anh sinh viên đến nơi đây tìm một chỗ để ở qua ngày. Vì vẫn còn là sinh viên nên anh không hề có nhiều tiền ở trong tay. Tuy căn phòng(nêu ở trên) khá là nhỏ, nhưng vì chủ hộ cho thuê nó với giá vô cùng thấp, nên anh quyết định dọn vào phòng này ở.
Ngày đầu tiên chàng trai bắt đầu cuộc sống ở căn phòng này là thứ 2. Đêm hôm đó, anh ta tỉnh giấc vì có tiếng động lạ phát ra từ chiếc cầu thang gỗ đối diện phòng anh. Tiếng đó nghe như là giọng của một đứa trẻ : “Ta đã xuống bậc đầu tiên rồi đây”
“Con cái nhà ai mà giờ này còn chưa đi ngủ nhỉ?”- anh tự hỏi. Tuy nhiên, do quá mệt mỏi vì phải di chuyển đồ đạc của mình vào buổi sáng, nên chàng trai lại lăn ra ngủ tiếp. Đêm tiếp theo, anh lại nghe thấy tiếng nói đó :“Ta đã bước xuống bậc thứ 2 rồi đây”
Vào đêm ngày thứ Tư, tiếng nói lại tiếp tục vang lên :“Ta đã bước đến bậc thứ 3“
Giật mình tỉnh giấc, chàng sinh viên chạy vội ra mở cửa, nhìn về phía cầu thang, nhưng không hề có một bóng người. Một ý nghĩ chợt xuất hiện trong đầu anh ta:“Chả lẽ nơi này bị ma ám?”
Điều tương tự xảy ra vào thứ 5, thứ 6, thứ 7. Hàng đêm, anh sinh viên vẫn nghe thấy tiếng đứa bé đó đếm từng bậc thang. Mỗi lần tiếng nói hình như càng ngày càng gần hơn.
Chủ Nhật rồi cũng đến và chàng trai thu mình ở trong chăn, hoảng sợ vì cái điều bí ẩn diễn ra hàng đêm. Anh ta cũng đã nghĩ tới việc dọn ra khỏi đây, nhưng anh lại tự nhủ rằng mình phải thật là can đảm, không được phép bỏ đi chỉ vì tiếng nói ma quái đó…
Nửa đêm hôm đó, anh ta tỉnh giấc vì có tiếng ai đó cào cửa phòng của anh. Có tiếng rên rỉ: Ta đã bước xuống bậc thứ 7 rồi đây. Anh sinh viên co mình sỡ hãi khi thấy cánh cửa phòng đã bị khóa chặt bỗng nhiên hé mở.
Vào sáng ngày hôm sau, ông chủ hộ đi tới từng phòng để thu tiền thuê nhà. Khi gõ cửa phòng anh sinh viên thì không thấy ai trả lời. Nghi ngờ đã có truyện gì xảy ra, ông đành lấy chiếc chìa khóa dự phòng và tự mở cửa vào. Một cảnh tượng kinh hoàng hiện ra trước mắt ông. Ở trên giường là cái xác rúm ró của anh sinh viên xấu số. Mặt của anh hiện lên một nỗi kinh sợ đến cùng cực. Khi khám nghiệm tử thi, cảnh sát không thể nào tìm thấy nguyên nhân nào khác ngoại chừ 1 khả năng là anh ta đã sợ đến chết. Căn phòng đó vẫn còn vắng chủ cho đến ngày hôm nay. Qua các năm, những người thuê phòng đó đều bỏ chạy trước khi cái “kì hạn 7 ngày” đó kết thúc. Họ đều lo sợ cho việc sẽ xảy ra nếu họ vẫn còn ở đó khi mà giọng nói ma quái đi tới bậc thang thứ 7.Chỉ có 2 người biết truyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta ở căn phòng đó đủ 7 ngày. Đó là anh sinh viên xấu số kia và cái sinh vật bí ẩn leo xuống các bậc thang ở đó hàng ngày…
Suy luận: Ông ta tới thu tiền từng phòng => ông ta là chủ của toàn bộ các phòng trong khu chung cư.
Lý do tại sao căn nhà 7 tầng và mỗi bậc thang đều có 7 bước, đó là khi xây lên căn chung cư này nhà này vốn có truyền thống vẽ tranh từ nhiều thế hệ và số 7 tượng trưng cho 7 màu sắc tạo nên cầu vồng theo thứ tự (đỏ ,cam,vàng,lục,lam,chàm,tím), nếu như theo thứ tự đó đếm từ dưới lên tấng 1 sẽ tượng trưng cho màu đỏ,còn nếu đếm từ trên xuống tầng 1 sẽ tượng trưng cho màu tím.
Lão chủ nhà chọn tầng 1 làm nơi giết người có lý do thứ 1 màu đỏ tượng trưng cho máu, thứ 2 màu tím theo tiếng hán nghĩa là “Tử”, vì nhà có truyền thống vẽ tranh sử dụng nhiều màu sắc,, trong 7 màu đó thiếu 2 màu cơ bản đó là “trắng và đen”, màu đen có thể tạo ra bằng cách trộn 7 màu kia lại với nhau, còn màu trắng không thể nào tạo ra bằng 7 màu kia được.
Vậy làm sao để xuất hiện màu trắng,đó chính là khuôn mặt của người chết bị sợ hãi tột độ, ông ta giả giọng đứa trẻ hằng đêm để dọa chàng sinh viên,chính nỗi sợ hãi bị dồn nén trong 7 ngày nên chỉ cần một tiếng cào cửa ngay khi nghe xong giọng đứa bé vào ngày thứ 7 cũng khiến chàng sinh viên chết trong một trạng thái khiếp đảm,mặt trắng bệch.

Chia sẻ bài viết hay
Continue Reading
Click to comment

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Truyện Cryptic

Tổng hợp truyện ngắn hại não Cryptic (Phần 42)

Published

on

Cryptic là những câu chuyện vừa ly kỳ vừa hóc búa. Mời các bạn cùng đọc phần 42.

1/ RedRum

Mẹ tôi thường xuyên ra ngoài vào mỗi buổi tối và để tôi ở nhà một mình. Tôi cũng đã quen với điều đó rồi – và bố tôi thì đã mất vài năm trước. Mẹ tôi cứ như vậy cho tới một ngày, khi tôi lấy hết can đảm của mình để hỏi bà ấy đi đâu mỗi đêm.
“Mẹ đi RedRum, con yêu à,” bà trả lời. Tôi hỏi “RedRum” là gì thì bà ấy nói rằng đó là tên của một quán bar.
Tôi đã tin điều đó trong suốt một khoảng thời gian dài.
Mẹ tôi luôn về nhà với dáng vẻ sợ sệt và hơi… điên dại – nhưng mà có ai trách được, bà ấy đi uống rượu mà, đúng không?
Nhưng điều kì lạ là, tôi không bao giờ ngửi thấy mùi chất cồn trên người mẹ cả. Cái mùi đắng đắng ấy – mẹ tôi rất ghét rượu đắng.
Rồi một ngày, tôi nhận ra rằng… Tất cả chỉ là nói dối!!

Lời giải: RedRum => Murder (giết người) =>  Bà mẹ giết người

2/ Vụ án C01/Hades

*Nhóm thám tử nhận được thông tin từ cảnh sát, yêu cầu giúp đỡ phá 1 vụ án. Do thấy đây là 1 vụ án phức tạp, hiện trường nên được giữ nguyên để đảm bảo tính toàn vẹn và chính xác của manh mối. “Mọi thông tin vụ án đều được giữ bí mật, chỉ bên thám tử được biết”.
~
*8h42p-13/6/2016 sáng, 1 Người tên John đã báo về vụ án cho cảnh sát.
*Thông tin về 2 nạn nhân: (X , Y là vợ chồng)
*Nạn nhân X:
-Tuổi:32
-Giới tính :Nam
*Nạn nhân Y:
-Tuổi:24
-Giới tính:Nữ
~
-Thời gian và nguyên nhân tử vong: Y bị tử vong do chết ngạt. X tử vong do mất quá nhiều máu. Cả 2 đều tử vong vào đêm ngày 12/6.
-Hiện trường vụ án: Tại phòng ngủ tầng 2 ngôi nhà.Y treo cổ giữa căn phòng bằng sợi dây thừng. Trên cổ Y, 2 bên gần sau gáy có những vết thâm tím (có thể do dây thừng gây ra). Người Y và con dao bếp của nhà đó dưới chân Y nhuống đầy máu. Ngay tại phòng đó, X nằm dưới, chết do mất quá nhiều máu vì bị đâm 4 phát chí mạng vào người, 2 cổ tay có những vết bầm tím không đều, Sau gáy có bị thâm.————————Ngôi nhà không có dấu hiệu đột nhập, cửa sổ và của ra vào đều làm bằng gỗ và đều được đóng kín, khóa lại.(Do đóng quá kín dẫn đến phòng không đủ ánh sáng, Thám tử đã ưu cầu mở cửa sổ ra cho sáng hơn để thuận lợi điều tra)
-Khám nghiệm vật chứng: (con dao) không có dấu vân tay nhưng máu dính trên là của X.
-Lời khai của những người tình nghi hay có liên quan :
~
+Hàng xóm John: “Tôi 27 tuổi, là hàng xóm của 2 cô chú kia. Tôi là nhân viên gửi thư. Sáng ngày 12/6, như bình thường tôi đi làm, mặc quần áo, đội mũ, đeo găng tay và lái xe máy đến công ty lấy thư. Sau làm đến tối muộn tôi mới về, đi về mệt nên tôi cũng không để ý. Sáng hôm sau thì tôi đi làm như bình thường, có lá thư đến nhà 2 cô chú đó, nhưng không có ai, tôi vào thì thấy cảnh tượng đó ,cô thì treo cổ ,chú thì bị đánh ngất, nằm trên vũng máu…thật kinh sợ!!!Nghe nói chú hay đi công tác xa, chắc lại ngoại tình hay gì đó, Người vợ ghen nên giết rồi tự tử chăng?’’
~
+Hàng xóm Alxe: “Tôi là nhân viên văn phòng, tôi 70 tuổi, hôm đó là tiệc chia tay tôi nghỉ hưu của các đồng nghiệp tổ chức. Tầm tối 12/6, tôi không chắc mấy giờ, khoảng 8h tối, Anh đồng nghiệp đưa tôi về. Nhìn qua thì thấy nhà cô chú đó các phòng bật điện sáng hết, rồi nghe thấy tiếng xô xát 1 lúc rồi thôi, tôi định can thiệp nhưng nghĩ mình có hơi men nên không dám ngăn. Rồi tôi ngủ đến sáng hôm sau……Vậy đó, tôi không làm gì hết cũng không phải thủ phạm.”
~
+Tra hỏi những người thân hay đồng nghiệp nạn nhân: Người chồng vừa đi công tác về, theo lịch thì cuối tháng 6 mới về. Còn lại không còn thông tin gì thêm.
~
Nghe xong Thám tử yêu cầu kết thúc vụ án.
Vậy vị thám tử đã suy luận như nào và tối hôm đó chuyện gì đã xảy ra?
(các thông tin trên do Phụ tá thám tử thu thập và tường thuật lại đầy đủ)

Lời giải:

Thủ phạm: Hàng xóm John.
Lời khai của John (do phụ tá ghi chép từ video phỏng vấn): “Do gia đình nghèo, con gái tôi ốm nặng, nên tôi rất cần tiền. Tôi lên thành phố làm , thuê 1 căn nhà nhỏ , làm gửi thư . Nhưng vẫn k đủ tiền chữa bệnh cho con . Tuần trước, tôi nhận được tin con gái tôi cần mổ gấp, biết tôi cần tiền , cô hàng xóm mới nhờ tôi đi chơi với cô , r sẽ giúp tôi tiền viện phí . Vì sợ mọi người dị nghị tôi mặc quần áo kín mít như đi làm. Tôi với cô ta , chơi tới tối mới về , cô ta níu kéo tôi , tôi đành đồng ý vì con , tôi nói dối đi mua chút đồ để câu giờ . Nhưng về đến nơi thì thấy người chồng , thấy cô ta bị chồng bóp cổ chết , anh ta vẫn tiếp tục bóp cổ cô ta mà không tha . Tôi theo phản xạ ,dùng mũ bảo hiểm đánh vào sau gáy anh ta , anh ta ngất .Tôi cố xem cô vợ còn sống không . Nhưng mãi sau tôi biết cô ấy thực sự đã chết.Tôi hoảng hốt vì nhớ đến khoản tiền cho con gái tôi . quá tức giận , t tìm khắp các phòng , rồi tìm đc con dao phòng bếp và dây thừng để dàn dựng và trừng trị 2 kẻ thất hứa này .À lúc tôi tìm các phòng , tôi nhìn thấy cụ hàng xóm , thế tôi liền đóng hết các cửa. Dàn dựng xong tôi về nhà , viết lá thư giả và báo cảnh sát…….. Đó là tất cả những gì xảy ra , làm ơn , như đã hứa , cứu lấy con gái tôi ……”
Vụ án đã được đóng trong ngày. Hiện nay thám tử và cảnh sát vẫn đang xét xử.

3/ Ông bố bất hạnh

Cách đây 30 năm, tôi chỉ là một thằng nhóc 11,12 tuổi, nhà tôi hồi đó vẫn ở quê, gần nhà tôi có một đứa kém tôi 1 tuổi, tên nó là Hoài. Tôi hay sang chơi với nó. Nhà nó có mỗi 2 mẹ con và một con chó già. Có lần tôi hỏi bố nó đâu thì nó bảo bố nó bị bệnh nan y, phải đi xa chữa bệnh, rồi nó hỏi tôi có biết 4 bệnh nan y ko? Nó kể cho tôi về cái mong muốn sau này làm bác sĩ của nó.

Cho đến một hôm…

Chiều hôm đó tôi lại sang nhà nó chơi, thấy nó đang khóc thút thít. Hỏi mãi thì nó bảo con chó nhà nó chết rồi, con chó này bố nó nuôi từ hồi nó bé xíu. Nghe mẹ nó nói là bị đánh bả chết. Tôi mới chửi thầm tiên sư mấy ông thịt chó đầu làng. Mấy lão này thỉnh thoảng lại rải bả chó lung tung. Con nào không may ăn phải rồi chết thì người ta phải bán rẻ cho mấy lão. Tôi với nó đào một cái hố dưới gốc cây để chôn con chó. Cách chỗ đó không xa là 1 cái lán. Tôi ko thích cái lán này, nó thường làm tôi rợn người mỗi lần đến chơi. Có lần tôi hỏi nó cái lán gì đây thì nó chỉ bảo là đấy kho chứa đồ.

Rạng sáng hôm sau, tôi thức giấc vì tiếng người hò nhau. Nhà H đang cháy, tôi lao ra. Chợt nhớ, quay lại lấy cái thùng nước nhưng chẳng có. Chắc bố mẹ tôi đã mang đi dập lửa rồi. sang bên nhà H thì nó đang khóc hu hu, dỗ thế nào nó cũng không nghe lọt tai, chỉ khóc lớn. May chỉ cháy cái lán nhỏ sau nhà. Cái lán này tách biệt tương đối xa với nhà chính nên lửa không bén sang được. đập lửa xong thì trời cũng mờ sáng.

Mọi người cùng giúp 2 mẹ con dọn dẹp thì phát hiện mấy mảnh xương bị cháy đen. Thế là người ta gọi cho công an. Mẹ nó bị đưa lên huyện. Nó thì được họ hàng làng bên mang đi. Nhà tạm khóa ở đấy. Hồi đó tôi tò mò về vụ này lắm, thử đi xung quanh nhà nó thì thấy một chỗ tường rào như có ai đã trèo qua, bên dưới có vết chân lung tung. Hỏi bố mẹ tôi thì bố mẹ tôi bảo trẻ con hỏi linh tinh. Sau tôi có nghe lỏm được bố mẹ tôi nói chuyện thì biết là mẹ H chỉ bị người ta giữ 1,2 ngày rồi lại được thả về, rồi nhà nó cũng chuyển đi đâu không biết. Khoảng 1 năm sau thì nhà tôi rời quê đi xa làm ăn. Cho đến bây h tôi vẫn thắc mắc về nguyên nhân và thủ phạm gây ra vụ cháy vì trong suốt 1 năm cũng chẳng thấy ai trong làng tôi bị công an bắt cả. Haizzz!

Suy luận: Bố H bị bệnh nan y, bệnh lây truyền hoặc gì đó nên mới phải ở cái lán cách xa nhà. Vì nuôi người bệnh vất vả, mẹ H đã thiêu bố H.

4/ Thí nghiệm

Tôi có một đứa bạn rất đam mê về sinh học (phải nói là cực kì cuồng), nó luôn cảm thấy hứng thú với việc nghiên cứu mấy con vật hơn là học về cơ thể người, John nói ước mơ sau này sẽ trở thành một bác sĩ thú y.
Ngày 5/6/2014: Tôi đến nhà nó chơi nhưng nó không có ở nhà nên tôi đành hẹn hôm sau vậy.
Ngày 12/6/2014: Mẹ tôi hành động khá kì lạ, bà ấy không cho tôi ra khỏi nhà. Tôi có thể thông cảm được một chút vì dạo nào bà ấy gặp nhiều ác mộng rất khủng khiếp, ngày đầu đi bệnh viện thì mấy bác sĩ bảo rằng bà ấy không sao nhưng mấy lần tái khám thì họ bắt mẹ tôi nhập viện tâm thần, bà ấy giận dữ và bỏ về nhà.
Ngày 18/6/2014: Cả xóm tôi bị mất điện không nguyên nhân.
Ngày 19/6/2014: Cô gái ở nhà hàng xóm tôi bỏ nhà theo trai, tôi nghe được mấy người hàng xóm xung quanh nói thế.
Ngày 22/6/2014: Nửa đêm mấy con chó nhà tôi sủa không ngừng, tôi bực mình ném cái chai nước ra ngoài cửa sổ thì thấy bóng người lạng quạng chạy đi. Hừm! Trộm chó của ông không đơn giản vậy đâu!
Ngày 24/6/2014: thằng John nó tới nhà tôi chơi, chúng tôi đã có một khoảng thời gian nói chuyện khá vui.
Ngày 25/6/2014: Hôm nay tôi có hẹn sẽ đi chơi ở hội chợ gần đây với thằng John, nhưng mẹ tôi vẫn không cho tôi ra khỏi nhà. Ok! Tôi sẽ lẻn đi vậy! Hi vọng mẹ sẽ không phát hiện.
Ngày 26/6/2014: Mẹ tôi biết chuyện tôi trốn đi chơi, bà ấy phạt tôi ở trong phòng suốt ngày. Cũng hên là chưa bị ăn đòn.
Ngày 29/6/2014: Lũ trộm chó quay lại và tôi đã tặng cho bọn họ một cái dép.
Sáng ngày 30/6/2014: Mẹ tôi trở nên hoảng loạn vì gặp cơn ác mộng, bà ấy đã chịu lên bệnh viện tâm thần để điều trị. Tôi hi vọng mẹ tôi sẽ ổn.
Ngày 30/6/2014:
Ngày 1/7/2014:
Ngày 2/7/2014:

Lời giải: Thằng John chính là thủ phạm, nó làm thí nghiệm với động vật và cuối cùng tạo ra một con quái vật chuyên ăn thịt người.
Ngày 5/6/2014: main đến nhà John chơi nhưng John không có ở nhà. Thực chất, John đang làm thí nghiệm ở đâu đó.
Ngày 12/6/2014 (tức 6 ngày sau): mẹ main không cho main ra ngoài vì bà ấy đã bắt gặp con quái vật ấy. Lúc đó trời tối nên chỉ thấy lờ mờ nhưng nó đủ để ám ảnh bà hằng đêm
Ngày 18/6/2014: cả xóm mất điện không nguyên nhân. Tức John bắt đầu kế hoạch “chăm sóc” cho con quái vật ăn nên đã bắt cóc cô bé hàng xóm.
Ngày 19/6/2014: Hàng xóm xôn xao vụ cô bé mất tích, nhưng có thánh phán nào đó đã phán cô bé bảo nhà theo trai chỉ vì cô bé có đứa bạn là con trai @@ mọi người tin vào việc đó (đậm cmn chất VN :v ) và kể lại cho main
Ngày 22/6/2014: đúng. Không hề có bọn trộm chó nào mà chỉ là main tự suy luận ra. Bóng người đấy là John (còn về chai nước thì tui thấy không có gì lạ hết :v tại trong lúc ngủ tui cũng ôm theo chai nước :v lỡ có khát thì cầm chai tại chỗ tu luôn :v :v true story )
Ngày 24,25,26: chỉ là bẫy để mọi người suy luận lạc hướng :v nhưng nó cũng có thể là John đang tìm hiểu về lịch trình của main và biết được tình trạng bệnh của mẹ main.
Ngày 29/6/2014: “Bọn” trộm chó quay lại (bạn để ý khá tốt) có nghĩa là bóng người bây giờ đã là 2: gồm John và con quái vật. Mẹ của main đã nhìn thấy con quái vật một lần nữa và lần này là rõ hơn rất nhiều nên bà ấy tất sẽ cực kì hoảng loạn. Main bực mình ném chiếc dép thì John dẫn con quái vật đi về.
Ngày 30/6/2014: Đúng như kế hoạch của John, mẹ của main đã bất chấp mình bị tâm thần mà rời khỏi ngôi nhà đó. Main ở lại một mình
Cũng vào ngày đó mà main bị giết chết nên nhật kí đã để trống mất 3 ngày sau 🙂 nhà main thì mình chưa từng nhắc đến ba của main nên có thể xem gia đình chỉ có 2 mẹ con.

5/ Nhật kí người trông nghĩa trang

– 1/1 :
Từ ngày hôm nay tôi bắt đầu viết nhật kí, sống ở một nơi khi người chết nhiều hơn người sống thì chẳng có nhiều việc để làm. Mà tôi chỉ viết khi có những sự việc kì lạ mà thôi .

Dạo này có 1 tên ăn xin lảng vảng quanh đây , hắn có vẻ rách nát và đói ăn. Những người thân của người quá cố luôn nhìn hắn bằng 1 con mắt cảnh giác và chán ghét .Hắn thường kiếm ăn ở những ngôi mộ mới đắp , đôi khi là những ngôi mộ đã cũ.

Câu chuyện thứ nhất

– 2/2:
Hôm nay có một đám tang mới nữa , khổ sắp sinh con đến nơi rồi mà không ai trông nom dẫn đến ngã cầu thang . Đến khi mọi người tìm thấy thì quá muộn rồi , sản phụ đã ngừng thở nên đành chôn cả cô gái lẫn cái thai.
– 3/2:
Từ lúc ngôi mộ mới đắp ,ở nơi đó bắt đầu có những tiếng động lạ và có tiếng khóc của trẻ con. Hù , chẳng lẽ nơi này có ma ,phải gọi ngay cho người nhà ngôi mộ này mới được . 2 tiếng sau người nhà mang một ông thầy bói đến để trừ tà , ông thầy cúng ở đó suốt cả ngày vàng mã tung ra đầy đất .
– 4/2:
Tiếng khóc và tiếng động lạ đến hôm nay đã biến mất ,phải nói ông thầy cao tay thật.

Câu chuyện thứ 2

– 3/3:
Uầy đúng là nhà giàu có khác ,đến con chó chết cũng phải làm đám rồi cho 2 thằng gia nhân đi chôn ở nghĩa địa. Nghe hai thằng gia nhân kể chuyện gia đình ấy giàu có lắm : đi xe rolls-royce, dây chuyền đá sapphire, nhẫn kim cương, túi sách hàng hiệu , quần áo gucci , đồng hồ rolex… .
– 4/3:
Sáng ra đã thấy mộ con chó bị đào nên , cái xác bị rạch bụng vứt nằm chỏng chơ. Kì lạ thật, chả lẽ kẻ thù của gia đình kia làm . Tôi vội gọi điện cho quản gia của gia đình con chó yêu cầu họ cho người đến .Đến chiều chiếc rolls-royce chở 2 vợ chồng địa chủ đến cùng với 1 chiếc xe cảnh sát. Nhìn hai vợ chồng đúng là có tiền thật : túi sách hàng hiệu, quần áo gucci, đồng hồ rolex, xe rolls-royce.

Câu chuyện thứ 3

– 4/4:
Tuần này mưa bão suốt ru rú trong nhà buồn quá, mà còn cái lời đồn về con quái vật bakuka chuyên đào mộ ăn xác người nữa chứ . Hôm nay có 1 đám ma của một cô gái trẻ , nhìn người nhà khóc mà trông thương quá .
– 5/4:
Cuối cùng cũng tạnh mưa rồi may quá. Ra thăm mộ cô gái trẻ tôi bỗng lặng người đi , xác cô gái bị đào lên một nửa ở trên một nửa vẫn nằm dưới đất . Và tôi chắc chắn đó là do bakuka làm , bởi vì nó đã ăn mất bàn tay của cô gái rồi

Câu chuyện thứ 4

– 5/5 : hôm nay có một người đàn ông đã lớn tuổi đến gặp tôi.Nét từng trải và phong sương hiện rõ trên khuôn mặt ông thêm vết sẹo dài từ đuôi mắt đến miệng làm ông thêm phần dữ tợn.Ông ta gặp tôi và nói : “tôi tìm trước một nơi để cho mình an nghỉ lúc nằm xuống,vợ con tôi chết hết rồi nên giờ phải tự lo cho mình thôi”.
– 6/5 : Sáng nay tôi cùng ông khách đi tìm một chỗ đẹp ( cho ông ấy sau này) ,loanh quanh một hồi cuối cùng ông khách đến một ngôi mộ đã cũ và chỉ tay vào nói :”cái này đi,chỉ cần đổi số là được”

Câu chuyện thứ 5

– 6/6 :hôm nay có một đám tang ông thầy giáo già. Nghe mọi người nói ông ta định hiếp dâm 3 nữ sinh lúc tan trường nhưng bị nạn nhân chống trả nên rơi xuống từ tầng 5 tử vong.

Câu chuyện thứ 6:

7/7: Hôm nay tôi được ông bạn tặng cho một chú chó becgie. Bạn tôi bảo chủ nhân cũ của nó đã hy sinh khi làm nhiệm vụ nên giờ cho tôi để cho nó bầu có bạn. Công nhận con chó thông minh ghê luôn.
8/7: Chẳng hiểu tại sao cứ mỗi lần đi qua ngôi mộ tổ to nhất cái nghĩa trang này con chó lại hếch mặt lên sủa nhặng xị nữa. Tối nó cũng hướng mặt ra nghĩa trang để sủa nữa, chẳng lẽ là nó sủa ma ?
9/7: Định mệnh đến nghĩa trang mà bọn trộm chó còn mò vào, phải báo cho ông bạn của tôi mới được
10/7: Hôm nay ông bạn của tôi đến và mang theo quân của ông ấy

Câu chuyện thứ 7:

8/8 : Cả tháng này không có gì đặc biệt ngoại trừ việc tôi thấy một thằng viết lại tên của mình.

Câu chuyện thứ 8:

9/9: Hôm nay có 1 cặp đôi trẻ đến trước cây đa hơn trăm tuổi tình tứ. Chàng trai tự tin nói với cô gái:
– Anh có thể tự hào nói với em rằng không vụ án nào mà anh không phá được.
– Thật không đấy hay anh lại chém gió ?
– Anh nói dối em làm gì , em xem từ trước đến nay có vụ nào anh chưa giải được không
– Thế ngày mai em đưa ra 1 vụ án anh không giải được thì sao ?
– Thì anh mất cái mạng nào cho em luôn, khà khà.
– Đừng nói gở thế , mọi người nói cây đa này thiêng lắm đấy.
11/9: Hôm nay lại có một cái đám ma nữa , nghe nói người quá cố là 1 thám tử.

Câu chuyện thứ 9:

10/10: Hôm nay có 1 đám ma thuộc hàng khủng,người đưa khá ít nhưng đồ cúng và vàng mã đốt ngập trời. Người tổ chức đám tang là 1 người phụ nữ luống tuổi, ăn mặc sang trọng. Cô ta tâm sự với tôi : “Cả đời tôi đáng giá chỉ có 1 đứa con, giờ nó mất đi tôi coi như chẳng còn gì”.
18/10: Hôm nay có cảnh sát đến gặp tôi để hỏi về người phụ nữ làm đám tang 8 ngày trước. Nghe cảnh sát nói người phụ nữ này đã lừa đảo hàng nghìn người và đến khi cảnh sát phát hiện ra thì bà ấy đã rút toàn bộ số tiền trong ngân hàng và biến mất khoảng nửa tháng nay. Đến hôm qua bà ấy đã ra đầu thú nhưng cảnh sát hỏi số tiền đâu bà ấy chỉ đáp 1 câu: số tiền đã đi theo con trai bà xuống dưới đấy rồi.
19/10: Cảnh sát đã xin được giấp phép cho khai quật mộ con trai người phụ nữ ấy lên (tất nhiên là việc này có rất ít người biết trong đó có tôi, vì tôi là quản trang mà ). Khi quan tài được đào nên người ta chỉ thấy xác cậu bé chứ không thấy gì hết.

Câu chuyện thứ 10:

11/11: Hôm nay có đám tang ông bạn cũ của tôi. Ông ấy là một nhà ảo thuật gia tài tình nhưng cũng lắm tật xấu, khoảng 2 năm về trước ông ta gây gổ với xã hội đen nên bị chặt 2 ngón tay (1 ngón trỏ với 1 ngón giữa) bàn tay trái. Ông bạn tôi từ đó cũng hiền đi nhiều, tiếc thay mấy hôm trước ông ấy lại xô xát với người khác rồi không may lìa đời.
12/11: Hôm nay tôi ra thăm mộ ông bạn thấy một bó nhang đang cháy dở ,trên mộ của ông còn có 1 lá bài, 2 ngón tay (ngón trỏ và ngón giữa) khô quắt và 1 tờ giấy ghi : 6,8,14 19,4,8 11,0 2,7,8,13,7 12,8,13,7.

Câu chuyện cuối cùng:

12/12: Từ ngày người ta khám phá câu chuyện đầu tiên (câu chuyện thứ nhất của tôi), nơi này bắt đầu có tục lệ khi đưa quan tài xuống người ta khoét 1 lỗ nhỏ rồi luồn sợi dây buộc với 1 chiếc chuông nhỏ thông từ quan tài ra bên ngoài
13/12: Hôm nay có một chiếc chuông trên quan tài rung lên lúc đầu tôi tưởng tại gió hay côn trùng động vào (tôi gặp kiểu này mấy lần rồi) nhưng sau khi đến gần tôi mới biết chiếc chuông kêu do có ai đó giật từ bên trong. Tôi đến gần phải khó khăn lắm mới nghe được tiếng kêu cứu bên trong. Và đây là cuộc đối thoại của tôi:
– Làm ơn cứu tôi với, tôi đang ở đâu thế này ai lại nhốt tôi vậy?
– Thưa cô xin cô hãy bình tĩnh, giờ cô đang ở trong quan tài và bị chôn sâu dưới đất.
– Nhưng tôi đã chết đâu. Hu hu, làm ơn cứu tôi ra đi tôi chỉ bị bất tỉnh thôi mà.
– Xin yên tâm tôi sẽ cứu cô ra nhưng trước hết phải xác minh xem cô là ai đã vì bia mộ này chỉ ghi tên và năm sinh, mất của cô thôi, chờ tôi giở sổ đã.
– Để tôi đọc luôn cho ông ,tôi tên: Nguyễn Thị Thu, quê quán Cầu Giấy – Hà Nội, tôi sinh năm 1994, giờ tôi tròn 22 tuổi… Làm ơn cho tôi ra đi tôi sắp không chịu nổi nữa rồi
– Ừm mọi thứ đều chuẩn xác hết thưa cô
– Vậy thì tốt quá rồi làm ơn cứu tôi nhanh đi.
– Dù mày là ai hay là cái gì thì cũng ở dưới đấy đi. Vĩnh biệt.

Suy luận:

Câu chuyện 1: Người mẹ vẫn sống và sinh đứa bé trong quan tài , tiếng động lạ là tiếng đập nắp quan tài của người mẹ . Tối hôm đó người mẹ và đứa bé bị chết do bị tên ăn xin làm thịt.

Câu chuyện 2 : Con chó bị chết do ăn phải nhẫn kim cương và dây chuyền đá sapphire (chắc do 2 thằng gia nhân làm) rồi đợi đến tối nó đào mộ rạch bụng con chó để lấy .

Câu chuyên 3 : Cô gái chính là bakuka . Sau khi bị phát hiện đào mộ ăn xác người , cô bị người dân chặt tay và chôn sống (ông bảo vệ không biết vì mưa bão nên ko ra ngoài )

Câu chuyện 4 : Đổi số –> đổi ngày tháng năm mất –> đây là mộ của ông ta –> Trước đây ông này gây án (chắc do giết vợ con) sau đó lập 1 ngôi mộ giả để trốn tội .

Câu chuyện 5 : Ông giáo già không thể đủ sức để hiếp được được 3 nữ sinh => ông này bị hãm hại.

Câu chuyện 6: Có thể cái mộ to là nơi bọn tội phạm giấu ma túy, becgie rất mẫn cảm với mùi ma túy nên sủa, bọn tội phạm nghe thấy chó sủa nên ra bắt con chó lại vì thế khiến nhân vật tôi tưởng ở nghĩa trang có trộm chó.

Câu chuyện 7: Thằng kia chết rồi hiện lên viết lại tên bia mộ của nó.

Câu chuyện 8: Có 2 cách giải:

– Cô gái vào ngày 10/9 giết thám tử, hắn ngỏm rồi nên không giải được, 11/9 làm đám ma, thế thôi :v.

– Câu chuyện có những đầu mối qua lời nói như:”ngày mai em đưa ra 1 vụ án”, “Hôm nay LẠI (nhấn mạnh) có một cái đám ma”, và khoảng trống từ ngày 9/9 => 11/9.
Giả thuyết: Cô gái giết ai đó vào ngày 10/9 và ngày đó có 1 cái đám ma, chàng thám tử đã giải ra được (vì hắn quá giỏi “từ trước đến nay có vụ nào anh chưa giải được không”) nhưng không vạch trần người yêu mình, ngày 11/9 cô gái giết chàng trai như lời nói của gã. Cây đa linh thiêng là cái yếu tố tâm linh tên tác giả cố gắng nhồi nhéc vào đầu chúng ta để đánh lạc hướng.

Câu chuyện 9: Bả đốt chung với giấy tiền vàng mã rồi.

Câu chuyện cuối: Có thể trên bia mộ ghi ngày hạ huyệt, là ngày đem chôn, cách ngày xảy ra cuộc đối thoại đã lâu, theo lý thì ko thể nào 1 người bị chôn sống quá lâu có thể sống được, nên có thể người ở dưới đã thành zombie rồi.

Chia sẻ bài viết hay
Continue Reading

Truyện Cryptic

Tổng hợp truyện ngắn hại não Cryptic (Phần 41)

Published

on

Tuyển tập những mẩu truyện Cryptic hay nhất.


1/ Ai đang đi với con à?

10h tối và điện thoại reo. Chắc là do bố tôi cảm thấy lo khi giờ này tôi vẫn chưa có mặt ở nhà.
– Ai đang đi với con à?
– Con đang đi một mình mà. Sao bố hỏi thế?
– Vì bố nghe có ai nói chuyện với con nãy giờ.
– Bố đang ở nhà với ai đấy?
– Bố ở nhà với mẹ con, bà ấy ngủ rồi.

Điện thoại tắt, đoạn đường vẫn vắng như chưa từng có chàng trai và chiếc xe đạp ấy.

Suy luận: Khi vừa mới nhấc điện thoại ông bố đã hỏi ngay là “ai đang đi với con à?”. Nếu ông bố đang ở nhà thì sẽ không thể nghe được cuộc nói chuyện của đứa con với người kia => Ông bố nói xạo, ổng đi theo nó và ông thấy có người đang bên cạnh nó nên ổng mới gọi điện cho nó. Câu cuối của mẩu truyện cho thấy chàng trai đi xe đạp là kẻ đã nói chuyện với đứa con, và đây là 1 con ma.

2/ Lỗi tại tôi

Lỗi lầm đầu tiên của tôi là được sinh ra trên cõi đời này. Vấn đề đó thì tôi chẳng có lựa chọn nào , nhưng giá như ngày ấy con tinh binh đó bơi chậm lại chút xíu thì giờ đây, đã có một người khác thông minh hơn thế chỗ cho tôi ngồi trong đồn cảnh sát mà tiếp chuyện với ông, Trung úy đáng mến ạ.

Lỗi lầm thứ hai là kết hôn với nhầm người. Tôi vẫn luôn đặt niềm tin vào cô ta mặc kệ cái tính khí nóng nảy thường trực, nhưng sự tin tưởng ấy chỉ kéo dài đến khi ả bỏ tôi mà chạy theo David Davenport. Thứ còn lại duy nhất không phải sai lầm đó là con gái của chúng tôi. Annie không bao giờ lừa dối, trái ngược hẳn với mẹ nó.

Lỗi lầm thứ ba là khi mong chờ hệ thống công lý làm việc cho ra hồn sau khi David chán ngán thói bốc hỏa của vợ tôi rồi hạ sát cô ấy cùng với nhân chứng duy nhất trong vụ án: Anna, đứa trẻ ngọt ngào đáng tin cẩn của tôi. Nhưng hắn đã dùng sự giàu có để che đậy công lý.

Hôm nay tôi đến với ngài Trung Úy đây để tránh gây ra cái lỗi thứ tư.

Nguồn tin đáng tin cậy – đến từ một cá nhân chẳng bao giờ nói dối – đã cảnh báo tôi rằng ngài sẽ nhận được một cú điện thoại vào tối nay lúc chính xác 9h05. Có một vị khách bộ hành hoảng sợ run rẩy nọ sẽ miêu tả nhìn thấy cảnh David Davenport ngã cắm mặt thẳng xuống lề đường từ căn hộ thông tầng sang trọng hắn sở hữu.

Điều tra sơ bộ hiện trường của cảnh sát sẽ ghi nhận lại rằng: “Hệt như vừa bị một yêu tinh cày nát qua vậy.” Khám nghiệm tử thi cho thấy vụn gỗ ghim chặt dưới đầu móng tay trùng khớp với các vết cào kéo dài trên nền sàn gỗ cứng, như thể anh ta phải trải qua một rối loạn xúc cảm rất lớn trước khi quyết định gieo mình từ ban công xuống.

Nói cách khác, tôi ngồi đây nhằm muốn ngăn chuyện đó xảy ra. Bởi bản thân tôi mang động cơ gây án rõ ràng, nên nguồn tin không muốn đẩy tôi vào thế nghi can mưu sát David. Nên hy vọng sao ngài đây có thể chặn sự việc đó.

Ôi chà, đã 9h04 rồi sao ?
Trời ạ, hẳn tôi lại quên lên dây cho cái đồng hồ nữa rồi .
Lỗi tại tôi.

Suy luận: Nguồn tin đáng tin cậy ở đây chính là con gái Anna của ông ta. Cô gái này đã hiện hồn về và nói với ông rằng: Mẹ nó sẽ hiện hồn về để giết David Davenport.

Tình tiết 9h04 cho thấy: Người đàn ông này biết 9h05 sẽ xảy ra vụ việc nên đã canh thời gian, ông ta đến đồn cảnh sát nói chuyện với tay Trung úy về vụ việc nhưng kéo dài mãi cho đến 9h04, và lấy cớ rằng quên lên dây cót đồng hồ, để khi 1 phút sau cảnh sát không thể trở tay kịp vì sự việc đã rồi. Cũng không bắt giữ được ông này vì chứng cứ ngoại phạm quá rõ ràng đó là ông ta ngồi trong đồn khi David té chết.

3/ Vụ án MạngCứ khi nào buồn, tôi lại đi một mình dưới cơn mưa rào.

Ở nơi tôi sống, cứ tầm tháng 6, tháng 7, trời lại mưa liên tục. Và cứ mỗi khi mưa, tôi lại nhớ đến kí ức 1 năm về trước. Đó là ngày Lan – người yêu tôi – chết thảm, còn em trai tôi bị bắt.

Lan là một người con gái đẹp, và đáng lẽ ra sẽ là một người yêu hoàn hảo nếu như Lan không ghen quá đáng. Nhiều lúc cô ấy làm tôi mệt mỏi.

Nhấp nốt ngụm cafe và rít một hơi thuốc, tôi thả mình vào dòng suy nghĩ về kí ức kinh hoàng…
Cứ đến đầu tháng 6 là Ánh – bạn thân hồi cấp 3 của tôi – về nước nghỉ hè. Nó đi du học đã 3 năm. Vừa về được vài hôm, nó rủ tôi đi chơi. Đương nhiên tôi đồng ý, và cứ thỉnh thoảng tôi lại dẫn nó đi ăn, đi xem phim, dù giữa chúng tôi chỉ đơn giản là bạn thân.

Thấm thoắt đã gần tháng 7. Sắp đến ngày Ánh phải đi. Ngay trước khi đi, Ánh có tổ chức bữa liên hoan chia tay tại một nhà hàng lớn. Tôi can ngăn, bảo là tổ chức tại nhà thôi, vì dự báo thời tiết nói là hôm đó nắng to, nhà hàng kia lại ở xa nũa. Nhưng Ánh không chịu, cô ấy muốn bữa tiệc chia tay phải thật hoành tráng. Bữa tiệc chỉ có tôi, em trai tôi, Lan, Ánh, Vượng và vài người khác.

Hôm đó Ánh bảo với mọi người:

_ Ăn uống nhanh gọn nhá. 3 Giờ tớ phải đi ra sân bay để chuẩn bị thủ tục rồi. Mọi người không cần ra tiễn đâu, Tết tớ lại về.

Chúng tôi ăn uống rất vui vẻ, trừ Lan và tôi. Lan có vẻ chẳng quan tâm đến tôi như mọi ngày. Còn tôi thì khó chịu bởi Vượng cứ chăm chú nhìn Lan. tôi biết Vượng yêu đơn phương Lan lâu lắm rồi!
Chẳng mấy chốc mà đến 3h. Vượng xung phong chở Ánh đến Tân Sơn Nhất. Trước khi đi, Vượng đưa cho Ánh chai nước, bảo rằng trời nắng to lắm, uống cho đỡ khát. Ánh vui vẻ nhận. Lan cũng kêu mệt, tôi định đưa Lan về nhưng cô ấy không chịu, hình như cô ấy giận tôi. Tôi đành để em trai đưa Lan về.

Nhưng mọi chuyện không chỉ dừng ở đó. Tối hôm ấy, Lan không nhắn tin cho tôi, tôi nghĩ rằng cô ấy chỉ bị mệt. Cho đến 11h, tôi lo lắng gọi điện thì cô ấy tắt máy. Nghi ngờ có chuyện chẳng lành, tôi phóng xe đến nhà Lan. Trời đang mưa rào. Nhà Lan ở một nơi rất vắng vẻ. Tôi hơi run.

Đến nơi, cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt tôi. Máu! Không nhiều máu, nhưng nó đủ làm cho tôi sợ hãi. Máu vương lên bàn ăn, vương lên đĩa táo đang để trên bàn. Dưới sàn nhà là một con dao. Tôi tìm khắp nhà không thấy Lan đâu, liền báo cảnh sát.

Kết quả điều tra:

Máu trong phòng là máu của Lan!
Con dao dưới nhà có dấu tay em trai tôi!
Người cuối cùng gặp cô ấy là em trai tôi!
Và em tôi bị bắt. Dù nó liên tục kêu oan. Sau 3 tháng không tìm được xác Lan, Lan được kết luận là đã chết!
Em tôi nhận án 20 năm tù. Nó kháng án. Y án!

Tôi nhìn nó với ánh mắt thù hận. Đầu tiên, nó ngỡ ngàng, sau đó thì nó cười khẩy và nói:
_ Anh coi Lan hơn cả em trai mình. Anh thật TỐT!

Tôi chẳng quan tâm.
Và hôm nay, trời lại mưa… Giữa tháng 6 mưa rào….
Bỗng tôi nhớ ra một điều làm tôi giật mình!
Tết vừa rồi, và cả tháng 6 nữa, Ánh không về!

Suy luận: “Tết vừa rồi, và cả tháng 6 nữa, Ánh không về!” => Ánh đã bị giết. Vượng xung phong đưa Ánh đến sân bay => Ánh đã bị Vượng gjết.

Khi em trai nhân vật tôi đưa Lan về nhà, chắc chắn Lan sẽ nhờ người em trai lấy hộ con dao để gọt hoa quả => con dao dính vân tay người em.

Chờ sau khi người em trai về, Lan và Vượng đã tạo ra hiện trường, máu ko nhiều mà. Chắc là Lan đã rút máu mình trước, rồi chỉ việc đổ lên bàn, đĩa, cho vương vãj là xong => Lan còn sống.

Động cơ của vụ án như sau: Có lẽ Lan đã có tư tình riêng vs Vượng. Vượng cũng si mê Lan. Mà Ánh thì lại thích Vượng. Tính Lan lại hay ghen, hôm đó nhân vật tôi thấy Lan khá bực bội thực ra là do Lan ghen vì phát hiện Ánh thích Vượng. Nên để chứng tỏ rằng mình không yêu Ánh mà chỉ một lòng với Lan nên Vượng đã giết Ánh, rồi cùng Lan cố ý dựng lên vụ án này để trốn đi với nhau.

Cũng có thể do Lan ghen khi Ánh cứ bấu víu lấy nhân vật tôi nên Vượng đã giết Ánh để “lấy lòng” Lan. Lan thấy “tâm chân tình” của Vượng nên đã cùng nhau dựng hiện trường rồi trốn đi.

4/ Đứa con

Tôi rất hạnh phúc. Bố mẹ luôn quan tâm đến tôi. Tôi luôn là một đứa trẻ “không có nhu cầu cao”. Tôi không cần thứ gì nhiều, không yêu cầu nhiều. Khi mẹ tôi có em bé, bố mẹ tôi có vẻ rất thích thú. Một sinh linh mới đang chuẩn bị ra đời.

Nhưng, không phải mọi thứ đều như vẻ bề ngoài. Họ tỏ ra vui mừng trước mặt bạn bè, người thân. Tôi thấy họ sửa sang lại nhà để chuẩn bị cho đứa con sắp chào đời. Khi ở gần nhau, họ tỏ ra rất hạnh phúc.

Nhưng, bố không thấy những gì tôi thấy. Khi bố không có ở đó, mẹ bắt đầu khóc. Mẹ ôm lấy tôi, bắt đầu nói về việc bà ấy không muốn có đứa con này, rằng tôi là đứa con duy nhất bà ấy muốn có. Bà ấy chuyển qua nói rằng bà ấy muốn mọi thứ trở về cái cách mà nó đã từng như trước kia. Mẹ biết tôi sẽ không nói cho bố về những gì bà ấy nói.

Vài tháng sau, mẹ tôi sinh. Cả căn phòng dành cho đứa bé. Khi Susie được chuyển về nhà, mọi thứ đều có vẻ tốt. Lúc đầu, bố có vẻ không đồng ý về việc để tôi ở cùng phòng với Susie, nhưng mẹ đã thuyết phục ông ấy.

Đợi đến lúc bố nghỉ ngơi. Tôi lẻn vào phòng Susie,nhẹ nhành để không đánh thức ai dậy. Tôi trèo vào cái cũi của nó. Nhìn nó ngủ, thở đều đặn. Tôi đưa tay lên mặt nó. Khoảng một phút. Mắt nó mở, nhìn lên trần nhà. Tôi ấn chặt tay của mình với tất cả sức lực mà tôi có được. Nó giẫy giụa, run rẩy, nhưng ở tuổi của nó, tôi vẫn khỏe hơn. Cử động của nó chậm dần, và rồi dừng lại. Tôi giữ tay mình trên mặt nó thêm một lúc để chắc chắn. Cười thầm, tôi nằm lại cạnh nó.

Vài giờ sau, bố đi phát hiện ra nó. Tôi vẫn nhớ tiếng la hét của ông ấy khi ông ấy nhìn thấy Susie của ông ấy. Lạnh, tím tái. Ông ấy nâng con bé dậy, điên cuồng chạy ra khỏi phòng. Tôi nghe ông ta gọi 911. Mẹ đi vào, khóc. Mẹ nâng tôi dậy, nhìn về phía bố vừa rời đi.
“Cảm ơn…”- Bà ấy thì thầm.

Suy luận: Tôi là một con vật nuôi… cái khúc “tôi trèo vào cái cũi”… trèo -> Mèo.
Lí do là vì… nhân vật tôi nói là bản thân không có nhu cầu cao, không cần nhiều, không yêu cầu nhiều… bởi lẽ một con vật nuôi chỉ cần có thức ăn… cần vuốt ve thôi.
Lúc đầu ông ấy sợ vật nuôi gây nguy hiểm cho đứa con nên không cho phép ở chung phòng, bà mẹ yêu vật nuôi, coi nó như con.
Thêm nữa là… khi phát hiện ra đứa con tím, tái, lạnh ngắt… phản ứng đầu tiên sẽ là chưởi bới nhân vật tôi nếu là con người. Và cái lồng cũi nhỏ vậy tại sao nhân vật tôi lại nằm chung được.
Cuối cùng là “mẹ nâng tôi dậy” nếu là đứa con phải nói là “mẹ ôm lấy tôi” hay là “mẹ ẫm (bồng) tôi dậy” như thế sẽ hợp lý hơn.

5/ Xuất chuồng

Tôi mới phát hiện ra một quán ăn rất ngon. Quán đó toàn nấu các món ăn hảo hạng từ thịt lợn và quán hoàn toàn miễn phí. Ngày nào tôi cũng đến đây ăn, có khi cả ba bữa. Vì chỉ toàn là thịt nên tôi tăng cân nhanh chóng. Đã hơn một tháng ăn ở đây và tôi tăng gần 20 kí! Có lẽ tôi nên ăn nốt hôm nay và bắt đầu giảm cân thôi.

Tôi đến nhà hàng vào lúc chiều muộn, hôm nay hơi vắng vẻ khi nhìn từ ngoài vào. Đứng trước cửa tự động, khi mới đặt chân vào, một tiếng máy nói vang lên: “Đã đủ cân nặng, lợn cần xuất chuồng”.

Đáp án: Quán cho thằng này ăn miễn phí để vỗ béo, “lợn cần xuất chuồng”: lợn ở đây chính là nhân vật tôi còn “xuất chuồng” tức là đem thằng này đi thịt.

6/ Xe buýt

Khi còn bé, tôi luôn là đứa trẻ cuối cùng leo lên chuyến xe buýt chạy đến trường. Một hôm, khi tôi đang ngồi chờ xe buýt thì có một chiếc xe buýt chạy tới. Trên xe không có đứa trẻ nào cả.

Người tài xế mỉm cười và bảo tôi lên xe. Tôi cảm thấy bất an nên đã hỏi lại: “Những đứa trẻ khác đâu ạ?”. Người đó bảo rằng “Chúng ta sẽ đi đón chúng bây giờ, cháu cứ lên xe đi. Hắn hối thúc tôi nhiều lần nhưng không làm gì quá đáng. Khi bị tôi từ chối, hắn chỉ nhún vai rồi lái xe đi.

Vài phút sau, chiếc xe buýt tôi thường đi mới tới nơi. Tôi vẫn đi học bình thường và chỉ nói với bố mẹ về việc đó vào buổi tối. Họ có vẻ rất lo lắng, thậm chí còn tranh nhau gọi điện cho ai đó.


Suy luận: Bố mẹ thằng bé: “Mày làm ăn kiểu gì thế, dụ 1 thằng bé lên xe khó thế à?”.

Chia sẻ bài viết hay
Continue Reading

Truyện Cryptic

Tổng hợp truyện ngắn hại não Cryptic (Phần 40)

Published

on

Cryptic – những mẩu truyện mà bạn chỉ thấy rùng rợn một khi hiểu được nó.

1/ Mùi hương

12 giờ 13 phút sáng, anh uể oải mở cửa phòng. Mùi hương quen thuộc khiến anh cảm thấy dễ chịu hơn. Anh là một bác sỹ pháp y thuộc phòng pháp y thuộc Công An thành phố, và việc về nhà vào lúc đêm muộn, khi cả thành phố chìm vào yên bình với anh đã trở thành bình thường.

Anh cũng chẳng hiểu sao mình lại chọn cái nghề ấy. Có lẽ đó là duyên số. Cái duyên số đã đưa anh đến với công việc mà bất kỳ cô gái nào nghe thấy cũng đều kinh hãi, và chẳng có ai muốn gặp lại anh lần thứ hai. Hai mươi tám tuổi, anh vẫn là “lính phòng không”, vẫn mỗi ngày đi và về như 1 cái bóng.

Đôi khi anh cũng cảm thấy chán cái công việc của mình, đã vài lần anh muốn bỏ việc, tìm cho mình một công việc khác, kiếm 1 người phụ nữ, và cùng nuôi dạy những đứa con, một cuộc sống bình thường. Nhưng có cái gì đó cứ níu lấy anh, như một sức mạnh ghì chặt anh lại với cái nghề ấy. Có lẽ, đó là niềm vui, niềm tự hào khi những vụ án anh tham gia công tác pháp y được làm sáng tỏ, như vậy là anh cũng đóng góp một phần nhỏ cho sự thật và công lý.

***

Đặt lưng xuống giường, anh hít 1 hơi thật sâu mùi hương quen thuộc và nghĩ lại công việc của ngày hôm nay,

một ngày dài với những cái xác không toàn vẹn. Anh chả muốn nghĩ đến nhưng hình anh những cái xác với cùng 1 thủ đoạn của hung thủ, cùng bị cắt mất cánh tay phải cứ hiển hiện trong đầu anh. Tất cả các lực lượng của Công An thành phố cũng đang điên đầu vì 1 loạt những án mạng có cùng 1 thủ đoạn và hung thủ ra tay rất gọn gàng, không để lại một chút dấu vết nhỏ, gây rất nhiều khó khăn cho công tác điều tra. Mọi đầu mối bây giờ chỉ còn trông chờ vào kết quả của phòng pháp y. Áp lực thật là lớn.

Haizzzzz….. Anh thở 1 hơi dài. Cố gạt đi những áp lực công việc còn theo tận về nhà, và gạt đi cả những suy nghĩ mơ hồ về những điều mông lung và mờ ảo.

Chợt nhớ ra điều gì, anh nhỏm dậy với cây đèn pin. Khẽ cúi xuối gậm giường, anh lia đèn khắp một lượt bên trong đó và khẽ mỉm cười vì kho báu nho nhỏ của mình, niềm vui duy nhất của anh trong cuộc sống lẻ loi và nhàm chán này.

Nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để cảm nhận mùi hương quen thuộc. Môi mỉm cười, anh nhẹ nhàng chìm dần vào giấc ngủ. Phảng phất trong đó có một mùi hương.

Suy luận: Mùi hương quen thuộc ở phòng làm việc của hắn là mùi xác chết thối rữa. Tên này mắc chứng bệnh nghiện mùi. Hắn cảm thấy lạc lõng nếu không có mùi thối rữa tanh nồng xộc thẳng vào khoang mũi, kể cả trong lúc ngủ. Cho nên hắn để các bộ phận của xác chết nục ruỗng dần dần dưới gầm giường. Mặt khác, vì quá “yêu nghề”, hắn muốn lúc nào cũng có những xác chết để mổ xẻ, soi mói, phân tích nên hắn tạo ra những vụ giết người hoàn hảo mà cảnh sát phải nhờ đến pháp y. Một cách thường xuyên. Hắn cảm thấy bất an nếu không có xác chết để làm việc, cảm thấy bồn chồn nếu không ngửi thấy mùi xác chết hòa với mùi chất khử trùng và hoá chất. Cảm giác thiếu vắng khi không được chạm vào thịt và máu.

2/ Nước mũi

Tối qua, bác hàng xóm nhờ tôi sang trông hộ thằng bé. Nó đang ốm. Nước mũi nó chảy ròng ròng, tôi cứ phải lấy khăn giấy lau cho nó suốt.

Sáng hôm sau, lại đến lượt bác hàng xóm ốm, nước mắt của bác cũng chảy ròng ròng mãi. Tôi không tài nào giằng nổi cái hộp gỗ bác giữ khư khư để cất nó đi.

Suy luận: Thay vì lấy giấy lau mũi thằng này lại bịt luôn 2 mũi thằng bé. Cái hộp gỗ là quan tài, còn bác kia đang khóc vì mất con.

3/ Nóng bỏng và nổi tiếng

Tôi rất thích giúp mọi người trở nên nóng bỏng và nổi tiếng. Nóng này, nổi này, tôi làm được tất. Có điều, họ chẳng bao giờ cảm ơn tôi được một lời! Thật là vô ơn! Lại bất lịch sự, chỉ biết nằm co ro một chỗ mà nhìn chằm chằm vào tôi như vậy thôi.
Mặc kệ họ vậy, tôi sẽ đi giúp đỡ những người khác.

Suy luận: Thằng này đã giết người bằng cách đốt và dìm nước (nóng + nổi)

4/ Nhật kí của một giáo viên tiểu học

Ngày 18/10:
-Hôm nay là ngày đầu tiên mình nhận công việc ở trường tiểu học. Bọn trẻ lớp 1 thật tuyệt vời. Hy vọng công việc sẽ khiến mình bớt đi muộn phiền trong cuộc sống ^^
Ngày 19/10:
-Nỗi buồn ấy.. Đã quyết bỏ rượu rồi mà không được. Mẹ kém quá nhỉ? ^^
Ngày 20/10:
-Hôm nay là ngày Phụ Nữ Việt Nam, phụ huynh bọn trẻ tổ chức 1 bữa tiệc thật ý nghĩa. Tuy nhiên mình thấy mệt và quyết định về sớm.
Ngày 21/10:
-Sau bữa tiệc hôm qua, bố mẹ của cậu bé Hoàng Tùng đã gọi cho mình hỏi là có thấy con họ đâu không. Hôm nay cậu bé không đến lớp. Không biết như thế nào rồi
Ngày 22/10:
-Học sinh bây thời nay không như thời của mình nữa, không có một chút tôn trọng nào cả!
Ngày 23/10:
-Lại tiếp tục nhận được những cuộc điện thoại từ phụ huynh. Mệt lắm! Tha cho tôi đi!
Ngày 24/10:
-Lũ trẻ thật đáng yêu…

Suy luận: Bà này là bà mẹ ko chồng, sinh ra đứa con đến lúc nó học lớp 1 thì chết, bà này buồn và ám ảnh muốn có con nên nhân lúc bữa tiệc tư đó bắt về. Vì bọn trẻ bị bắt hoảng sợ, la hét nên bả nói là lũ trẻ bây giờ ko có tôn trọng, vậy nên bả giết rồi ướp xác để bọn nó luôn “thật đáng yêu”.

5/ Đãng trí

Tôi bị bệnh đãng trí, đồng thời còn rất sợ ma.
Nhà tôi chỉ có tôi với mẹ.
Mẹ tôi thì bị mộng du nữa.
Một hôm, tôi bị đánh thức vào lúc 7h sáng bởi tiếng còi hụ của xe cảnh sát.
Họ đến bắt tôi!
Tôi vẫn không hiểu chuyện gì xảy ra nữa!
À, mà quái lạ, sao tay tôi dính máu????

Suy luận: Mẹ mộng du => đêm tối đi loang quanh => con thì lại sợ ma và đãng trí => tưởng ma => giết mẹ.

6/ Trẻ con thì vô tội

– Mẹ!! Mẹ ơi!!
– …….
– Mẹ có yêu Mark không?
– Có chứ, mẹ yêu Mark hơn cả bản thân mẹ nữa
– Vậy sao… mẹ không yêu con? Lỗi của con là gì vậy mẹ….
Tôi bàng hoàng trước câu hỏi đó. Tôi đang ôm Mark mà…tôi vẫn đang ôm con trai bé bỏng của tôi mà, nó đang ngủ.
Tiếng nói ấy là của ai ?
Ngày này 5 năm trước là cái ngày mà tôi đau đớn nhất, cả về thể xác lẫn tinh thần.

Suy luận: 5 năm trước bà này phá thai 1 lần do ngoại tình và người đang nói chuyện với bà là linh hồn của thai nhi đó.

7/ Ông chủ hãng rượu

Cái hiện tượng năm thê bảy thiếp của giới thượng lưu đang hiện hữu ở ngay khuôn viên nơi tôi sống. Một gã tỷ phú với mức độ giàu có là không tưởng lại làm chồng của số lượng lớn phụ nữ trong nước.

Gã là một danh nhân giàu có của một hãng rượu trái cây nổi tiếng,nên có sức hút khá mạnh đến các cô gái ham mê giàu sang.

Những cô vợ của lão, tôi chỉ thấy lão cặp kè khoảng 1 tuần và chẳng bao giờ thấy họ nữa.

Suy luận: Rượu ở đây là rượu nho và lão này lấy máu các cô gái để làm.

8/ Giờ Trái Đất

Lát nữa có Giờ Trái Đất, tôi đang mong chờ điều đó. Trong bóng tối, tôi có thể làm nhiều điều mình thích.
“phụtttt” Đèn điện vụt tắt.
Thật sung sướng quá!
Tôi lôi vài thứ đồ ăn ra, ăn uống. Tôi cực kì thích không gian tĩnh lặng thế này!
“A…aaaaaaaaa”.
Tiếng một bộ phim kinh dị vang vang từ nhà hàng xóm.
“Điên quá, hỏng hết cả không gian lãng mạn của mình” – tôi lẩm bẩm!
Và tôi thấy ánh sáng hắt xuống từ tầng trên.
“Jerry, em có tắt ngay cái đèn đi không?” Tôi quát thằng em trai!
Bụp!
Cái gì đó rơi xuống trước mặt tôi. Và một thứ nước ấm ấm bắn lên mặt! Hình như là máu!
Thằng em tôi ngã từ trên cao xuống!
Tôi lẩm bẩm “Chết tiệt, mình vừa ăn no xong mà! Lũ bạn đến sớm quá!”

Suy luận: Bà chị này là con ma, chỉ ma mới thích bóng tối, bạn con này cũng là ma nên khi thấy đứa em ngã từ trên cao xuống cùng với máu thì con chị này bảo “lũ bạn đến sớm quá” => lũ bạn ma đã giết thằng em

Chia sẻ bài viết hay
Continue Reading

Trending

Tạp chí Fans VN - Cộng đồng giải trí, công nghệ, thể thao lớn nhất Việt Nam 

Địa chỉ: 158/D25 Phan Anh, Phường Tân Thới Hòa, Quận Tân Phú, TPHCM 

Email: tapchifansvn@gmail.com

Website: https://fans.com.vn

Số Điện Thoại: 091 60 555 99

Copyright © 2017 Tạp Chí Fans VN. Theme by MVP Themes, powered by WordPress.